1. Tin Vui: Máu thánh San Gennaro đã hóa lỏng tại Napoli
Hôm Thứ Bẩy, 19 Tháng Chín, Napoli đã tổ chức lễ kỷ niệm Thánh Gennaro, vị Thánh bảo hộ của thành phố. Đây là một trong những sự kiện cảm động nhất trong năm, kết hợp giữa đức tin, truyền thống và sự tham gia của người dân. Tâm điểm của ngày lễ là biến cố máu Thánh Gennaro hóa lỏng máu tại Nhà thờ chính tòa thành phố.
Năm nay, lễ hội tôn giáo được đi kèm với sự hồi sinh của một lễ hội thành phố dành riêng cho Thánh Gennaro: từ ngày 19 đến 21 tháng 9, Via Duomo là nơi diễn ra ba ngày hội âm nhạc, biểu diễn, thời trang và nghệ thuật trong khuôn khổ dự án "Sự trở lại của Lễ hội Thánh Gennaro".
Lễ hội bắt đầu từ rất sớm. Nhà thờ đã mở cửa từ 7:30 đến 21:00. Thánh lễ được cử hành lúc 8:00, tiếp theo là bài đọc về cuộc Khổ nạn của Chúa Giêsu lúc 8:45. Khoảnh khắc quan trọng nhất đến lúc 10:00, khi Đức Tổng Giám Mục Napoli, Don Mimmo Battaglia, bước vào Nhà nguyện Kho báu. Viện trưởng, Đức ông Vincenzo De Gregorio, cùng với thị trưởng Gaetano Manfredi và chủ tịch vùng Campania, Roberto Fico, mở két sắt chứa máu của Thánh nhân.
Sau đó, các thánh tích được đưa đến bàn thờ chính để cử hành Thánh lễ trọng thể, trong đó việc máu Thánh Gennaro có hóa lỏng hay không sẽ được thông báo. Khi Thánh lễ kết thúc, Đức Tổng Giám Mục đi qua gian giữa nhà thờ và cho các tín hữu xem bình đựng thánh tích.
Hiện tượng tan chảy – được biết đến như là "phép lạ San Gennaro" – là khoảnh khắc được mong chờ nhất. Truyền thống cho rằng việc phép lạ không thành công là một điềm xấu, mặc dù Giáo hội không chính thức xác nhận như vậy.
Đề phòng trường hợp máu Thánh Gennaro không hóa lỏng trong thánh lễ 10 giờ sáng, một Thánh lễ khác cũng được cử hành lúc 12:30. Buổi chiều, từ 16:00 đến 18:30, máu Thánh sẽ được trưng bày để mọi người tôn kính, tiếp theo là một Thánh lễ khác lúc 18:30.
Năm nay, máu Thánh Gennaro đã hóa lỏng vào lúc 10:05 khi Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Mimmo Battaglia rước thánh tích lên bàn thờ trong khi ca đoàn hát Ca Nhập Lễ. Đức Hồng Y đã lưu ý mọi người ngay trong lời chào đầu lễ giữa tiếng vỗ tay reo vui của các tín hữu.
Theo truyền thống, phép lạ Máu Thánh Gennaro hóa lỏng xảy ra ít nhất ba lần một năm: ngày 19 tháng 9, là ngày lễ của vị thánh; kế đó là ngày thứ bảy đầu tiên của tháng 5; và sau cùng ngày 16 tháng 12, kỷ niệm Napoli được cứu khỏi vụ phun trào năm 1631 của Núi Vesuvius gần đó.
Máu Thánh Gennaro, vị giám mục sống ở thế kỷ thứ ba, đựng trong một lọ kín hình tròn, hóa lỏng trong cả tháng 5 và tháng 9 năm nay, nhưng không thay đổi trạng thái vào tháng 12 năm 2020.
Khi phép lạ xảy ra, khối màu đỏ đã khô tích tụ ở một bên của lọ máu trở thành máu lỏng như bình thường, bao phủ toàn bộ tấm kính. Trong truyền thuyết địa phương, việc máu không hóa lỏng báo hiệu chiến tranh, nạn đói, bệnh tật hoặc các thảm họa khác.
Nhiều cư dân của Napoli tin rằng việc máu của Thánh Gennaro không hóa lỏng là một dấu chỉ cho thấy các bi kịch sẽ xảy đến cho thành phố. Gần đây nhất, khi máu của thánh nhân không hóa lỏng vào năm 1980, một trận động đất đã xảy ra ít ngày sau ở phía nam thành phố Napoli làm hơn 2,500 người thiệt mạng. Một trường hợp tương tự vào năm 1939, khi một bệnh dịch tả tấn công thành phố ngay trước khi bùng nổ Thế chiến thứ hai; và vào năm 1943, khi quân đội Đức Quốc xã chiếm đóng Ý. Trong quá khứ xa xôi nhất, sự vắng mặt của các phép lạ thường được kết hợp với các tổn thất quân sự, các vụ phun trào núi lửa, và sự bùng phát của các dịch bệnh.
Vào ngày 21 tháng 3 năm 2015, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã gặp gỡ các linh mục, tu sĩ và chủng sinh tại nhà thờ này.
Trước khi kết thúc cuộc gặp gỡ, Đức Phanxicô đã đọc kinh Lạy Cha. Đức Hồng Y Sepe trao cho ngài bình máu thánh Gennaro. Khi Đức Thánh Cha hôn kính thánh tích, máu bắt đầu hóa lỏng và Đức Hồng Y đưa ra nhận xét này với Đức Thánh Cha.
Đức Thánh Cha sau đó đã cầm thánh tích trên tay để ban phép lành cho cộng đoàn trước khi trao lại cho Đức Hồng Y. Vị Hồng Y Tổng Giám Mục thành Napoli quan sát một lần nữa và kêu gọi sự chú ý của mọi người.
Ngài nói:
"Anh chị em chú ý: Có dấu chỉ cho thấy Thánh Gennaro thương mến Đức Giáo Hoàng, cũng là người Napoli như chúng ta: máu đã lỏng".
Máu đã hóa lỏng nhưng không hoàn toàn. Đức Giáo Hoàng nhận xét hóm hỉnh như sau:
"Dường như vị thánh yêu thương chúng ta một chút. Chúng ta phải hoán cải nhiều hơn để ngài yêu thương chúng ta hoàn toàn."
Gần đây hơn, lúc 15:45 Thứ Sáu, 08 Tháng Năm, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã có cuộc gặp gỡ với hàng giáo phẩm Napoli và những người sống đời thánh hiến tại nhà thờ chính tòa của thành phố. Cuộc gặp gỡ diễn ra dưới hình thức một buổi cử hành Phụng Vụ Lời Chúa với Chầu Thánh Thể, diễn từ chào mừng của Đức Hồng Y Domenico Battaglia, các bài đọc và lời cầu nguyện từ Phúc Âm.
Trước khi kết thúc cuộc gặp gỡ, Đức Thánh Cha đã đọc kinh Lạy Cha. Đức Hồng Y Battaglia trao cho ngài bình máu thánh Gennaro. Khi Đức Thánh Cha hôn kính thánh tích, máu bắt đầu hóa lỏng và chỉ trong giây lát máu đã hóa lỏng hoàn toàn. Đức Thánh Cha cầm thánh tích trên tay lộ vẻ xúc động rõ rệt.
Đức Thánh Cha Lêô sau đó đã cầm thánh tích trên tay để ban phép lành cho cộng đoàn trước khi trao lại cho Đức Hồng Y.
Source:INITALY
2. Hội Đồng Giám Mục Ấn Độ chính thức công nhận phép lạ Thánh Thể tại Chirattakonam
Hôm Thứ Bẩy, 19 Tháng Chín, Hội Đồng Giám Mục Ấn Độ đã chính thức công nhận một phép lạ Thánh Thể ngoạn mục diễn ra tại Chirattakonam
Phép lạ Thánh Thể này được xác nhận đã diễn ra vào ngày 5 tháng 5 năm 2001 tại Trivandrum, Ấn Độ. Trên Bánh Thánh xuất hiện hình ảnh một người đàn ông giống như Chúa Kitô đội mão gai. Đức Tổng Giám Mục Cyrilô Mar Baselice, Tổng Giám mục giáo phận Trivandrum, đã viết về phép lạ này như sau: "Đối với chúng tôi, các tín hữu, điều chúng tôi đã thấy là điều mà chúng tôi luôn tin tưởng. Nếu Chúa đang nói với chúng ta bằng cách ban cho chúng ta dấu chỉ này, chắc chắn cần có sự đáp lại từ chúng ta".
Cha Johnson Karnoor, linh mục quản xứ nhà thờ nơi phép lạ Thánh Thể xảy ra, thuật lại trong lời khai của mình rằng: "Ngày 28 tháng 4 năm 2001, tại nhà thờ giáo xứ Đức Bà của Chirattakonam, chúng tôi bắt đầu tuần cửu nhật kính Thánh Giuđa Tađêô như mọi năm. Lúc 8 giờ 49 phút sáng, tôi đặt Mình Thánh Chúa trong bình đựng Mình Thánh để công chúng tôn thờ. Sau vài khoảnh khắc, tôi nhìn thấy ba chấm nhỏ trên Mình Thánh Chúa. Tôi liền ngừng cầu nguyện và bắt đầu nhìn vào bình đựng Mình Thánh, đồng thời mời các tín hữu chiêm ngưỡng ba chấm đó. Sau đó, tôi yêu cầu các tín hữu tiếp tục cầu nguyện và đặt bình đựng Mình Thánh trở lại nhà tạm. Ngày 30 tháng 4, tôi cử hành Thánh Lễ và ngày hôm sau tôi lên đường đến Trivandrum. Sáng thứ Bảy, ngày 5 tháng 5 năm 2001, tôi mở cửa nhà thờ để cử hành các nghi thức phụng vụ thường lệ.
Trong buổi lễ. Tôi mặc lễ phục dâng lễ và đi mở nhà tạm để xem điều gì đã xảy ra với Thánh Thể trong bình đựng Mình Thánh. Tôi lập tức nhận thấy trên Mình Thánh có một hình vẽ, giống như một khuôn mặt người. Tôi vô cùng xúc động và yêu cầu các tín hữu quỳ xuống và bắt đầu cầu nguyện. Tôi nghĩ chỉ một mình tôi mới nhìn thấy khuôn mặt đó nên tôi hỏi người giúp lễ xem anh ấy nhận thấy gì trong bình đựng Mình Thánh. Anh ấy trả lời: "Thưa Cha, con thấy hình một người đàn ông." Tôi nhận thấy rằng những tín hữu khác cũng đang chăm chú nhìn vào bình đựng Mình Thánh.
"Chúng tôi bắt đầu giờ Chầu Thánh Thể và khi thời gian trôi qua, hình ảnh càng ngày càng rõ nét hơn. Tôi không đủ can đảm để nói gì và bắt đầu khóc. Trong giờ Chầu Thánh Thể, chúng tôi có thói quen đọc một đoạn Kinh Thánh."
Đoạn Kinh Thánh hôm đó được trích từ Chương 20 của Phúc Âm Gioan, kể về việc Chúa Giêsu hiện ra với Thánh Tôma và bảo ông xem các vết thương. Tôi chỉ có thể nói vài lời trong bài giảng của mình, và vì phải đến giáo xứ Kokkodu gần đó để cử hành Thánh Lễ, tôi lập tức gọi một nhiếp ảnh gia đến chụp ảnh Thánh Thể có khuôn mặt người trên đó. Sau hai giờ, tất cả các bức ảnh đã được rửa; thời gian trôi qua, khuôn mặt trong mỗi bức ảnh càng ngày càng rõ nét hơn.
Trong tuyên bố ngày Thứ Bẩy, 19 Tháng Chín, Hội Đồng Giám Mục Ấn Độ chính thức công nhận đây là một phép lạ Thánh Thể phi thường và mời gọi mọi người suy ngẫm về dấu chỉ và thông điệp mà biến cố này muốn gởi đến cho mọi người ngày nay.
3. Tiến sĩ George Weigel: Tòa thánh và nước Nga
Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề "The Vatican and Russia", nghĩa là "Tòa Thánh và Nga".
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh.
Đức Tổng Giám Mục Paul Gallagher, "Ngoại trưởng" của Tòa Thánh (theo chức danh chính thức là Bộ Trưởng phụ trách quan hệ với các dân nước và tổ chức quốc tế), đã đến thăm Mạc Tư Khoa từ ngày 24 đến 28 tháng 8, gặp gỡ các quan chức cao cấp của chính quyền Putin và Giáo hội Chính thống Nga. Phản ứng về chuyến thăm này rất trái chiều.
Một người bạn Mỹ gốc Ukraine, lúc đó đang ở Ukraine, cảm thấy chuyến thăm này "kỳ lạ" - có lẽ vì người Nga đã đánh dấu nhiệm vụ ngoại giao của Đức Tổng Giám Mục không phải bằng bất kỳ cử chỉ hòa bình nào, mà bằng cách tăng cường các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa tàn bạo nhằm vào các mục tiêu dân sự ở Kyiv và các thành phố khác của Ukraine.
Nhà lãnh đạo Giáo Hội Công Giáo Ukraine nghi lễ Đông phương, Đức Tổng Giám Mục Sviatoslav Shevchuk (người mà người Nga định ám sát nếu cuộc tấn công chớp nhoáng vào Kyiv hồi tháng 2 năm 2022 thành công), hoan nghênh lời kêu gọi đàm phán của Đức Tổng Giám Mục Gallagher nhằm chấm dứt sự xâm lược của Nga, đồng thời mô tả chuyến thăm này giống như "một cuộc xuống địa ngục, khi một bài giảng về sự phục sinh của người chết vang vọng từ tận đáy địa ngục."
Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov lạc quan hơn nhiều. Trong bài phát biểu sau cuộc gặp với Đức Tổng Giám Mục Gallagher, theo một bài báo của ACI Stampa, Lavrov "ghi nhận với sự hài lòng rằng, bất chấp những thay đổi sâu sắc đã diễn ra trong bối cảnh địa chính trị… quan hệ giữa Liên bang Nga và Vatican vẫn tiếp tục được đánh dấu bằng sự tin tưởng, tình hữu nghị và tính thực dụng." Lavrov cũng cho biết ông ta cảm ơn các đồng nghiệp tại Tòa Thánh "vì lập trường cân bằng của họ về tình hình ở Ukraine và các khu vực lân cận."
Lavrov là một kẻ nói dối lão luyện và tinh ranh, không nên tin ông ta ngay cả khi ông ta tuyên bố mặt trời sẽ mọc ở phía đông vào sáng mai. Tuy nhiên, cách lựa chọn từ ngữ của ông ta rất đáng chú ý, ít nhất là để cho thấy ông ta nghĩ mình có thể làm gì mà không bị trừng phạt trước mặt một quan chức cao cấp của Vatican.
Một "bối cảnh địa chính trị" đã thay đổi? Đó là cách nói giảm nhẹ chưa từng có khi mô tả cuộc chiến tranh xâm lược tàn bạo của Nga chống lại Ukraine và cuộc chiến tranh hỗn hợp của nước này chống lại các đồng minh Âu Châu của Ukraine (cuối cùng đã được Bộ trưởng Nội vụ Đức thừa nhận vào đầu tháng 9). Và chuyện "thực dụng" là sao? Có phải Lavrov đang ám chỉ rằng nền ngoại giao của Tòa Thánh thiếu nguyên tắc hoặc thiếu nền tảng đạo đức?
Còn về "lập trường cân bằng của Vatican đối với tình hình ở Ukraine và các khu vực lân cận", thì đó lại là một lời xúc phạm ngầm khác, ngụ ý rằng Đức Tổng Giám Mục Gallagher, Hồng Y Pietro Parolin (Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh) và Đức Giáo Hoàng Lêô XIV không hiểu ai đã xâm lược ai vào tháng 2 năm 2022, và với mục đích gì.
Đôi khi, nền ngoại giao Vatican phải chịu đựng những lời nói dối trắng trợn như vậy để đạt được các mục tiêu nhân đạo, chẳng hạn như việc thả tù binh chiến tranh hoặc trả tự do cho trẻ em Ukraine bị Nga bắt cóc. Tuy nhiên, sẽ phải trả giá cho sự nhẫn nhịn đó nếu những lời nói dối không bị phản bác mãi mãi.
Đức Tổng Giám Mục Gallagher cũng đã gặp gỡ Tổng Giám Mục Antonij của Volokolamsk, người phụ trách "quan hệ đối ngoại" (bao gồm cả đại kết và quan hệ quốc tế) của Giáo hội Chính thống Nga. Trong một cuộc phỏng vấn với Vatican News sau chuyến thăm Nga, Đức Tổng Giám Mục Gallagher cho biết "có một mối quan hệ rất thân ái, huynh đệ" giữa "Đức Tổng Giám Mục Antonij và Tòa Thánh". Đức Tổng Giám Mục thừa nhận rằng "vẫn còn những quan điểm khác nhau về một số vấn đề ", đặc biệt là về tình hình quốc tế, "nhưng đồng thời chúng tôi tìm cách khuyến khích lẫn nhau noi theo con đường Tin Mừng", vì vậy nhìn chung, đó là một cuộc gặp gỡ rất đáng khích lệ.
Hai tuần rưỡi trước chuyến đi của phái đoàn Gallagher đến Mạc Tư Khoa, tôi đã đăng một bài báo có nhan đề "Houses of Worship" hay "Các Ngôi Nhà Phượng Tự" trên tờ Wall Street Journal, suy ngẫm về một cuốn sách mới của Thượng phụ Kirill, nhà lãnh đạo Giáo hội Chính thống Nga. Trong cuốn sách của mình, Kirill đã biện hộ cho cuộc chiến của Putin chống lại Ukraine bằng những lời lẽ chỉ có thể gọi là dị giáo và báng bổ — đó không chỉ là quan điểm của tôi, mà còn là của Đức Thượng Phụ Đại Kết Bácthôlômêô của Constantinople, nhà lãnh đạo trong giới lãnh đạo Chính thống giáo Đông phương. Và trong bài báo đó, tôi đã chỉ ra điều hiển nhiên: khi giao dịch với Kirill, các quan chức Vatican không đang giao dịch với một nhà lãnh đạo tôn giáo mà là với một tên bù nhìn của Điện Cẩm Linh, người đã đặt Giáo hội của mình dưới quyền lực nhà nước Nga và phản bội Phúc Âm trong quá trình đó.
Dường như rất khó có khả năng Tổng Giám Mục Antonij, người có được vị trí nhờ Kirill, lại có tư tưởng khác với Thượng phụ. Vậy thì làm thế nào mà một "mối quan hệ thân ái, huynh đệ" lại có thể tồn tại trong hoàn cảnh đó? Phải chăng chính đề xuất đó càng làm trì hoãn thời điểm mà một cuộc đối thoại thần học đại kết nghiêm chỉnh với Chính thống giáo Nga có thể diễn ra?
Thế giới ngày nay đang rất cần một sự lãnh đạo đạo đức nghiêm chỉnh: một sự lãnh đạo vượt lên trên "chủ nghĩa thực dụng" và dám nói lên sự thật trước quyền lực. Sức mạnh của sự làm chứng đạo đức đó là sức mạnh thực sự duy nhất mà Tòa Thánh có trong chính trị thế giới. Tư duy của Giáo hội Rôma về ngoại giao của Vatican nên bắt đầu từ thực tế đó, và không ở đâu khác.
Source:National Catholic Register