1. Đức Giáo Hoàng khuyến khích giới trẻ tại cuộc gặp gỡ ở Taizé tìm kiếm Chúa Kitô.
Đức Hồng Y Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, đã viết một thông điệp của Giáo hoàng gửi tới 15.000 người tham gia Hội nghị Thanh niên Âu Châu lần thứ 48 của Cộng đồng Taizé, được tổ chức năm nay tại Paris từ ngày 28 tháng 12 đến ngày 1 tháng Giêng.
“Chủ đề của bức thư năm nay, ‘Bạn đang tìm kiếm điều gì?’, do Thầy Matthew, Viện trưởng Tu viện Taizé, viết, chạm đến một câu hỏi thiết yếu nằm sâu trong trái tim mỗi con người,” Đức Hồng Y Parolin viết. “Đức Thánh Cha mời gọi các bạn đừng sợ hãi câu hỏi này, mà hãy mang nó trong lòng cầu nguyện và tĩnh lặng, tin chắc rằng Chúa Kitô đang đồng hành cùng các bạn và Ngài cho phép mình được tìm thấy bởi tất cả những ai tìm kiếm Ngài với một tấm lòng chân thành.”
Cộng đồng Taizé, một cộng đồng tu viện liên giáo phái của Pháp, được thành lập bởi Thầy Roger Schütz vào năm 1940. Thầy Matthew Thorpe, một tín hữu Anh giáo, đã lãnh đạo cộng đồng này từ năm 2023.
Các cuộc họp mặt hàng năm tại Âu châu, theo trang web của Taizé, “là một phần trong cuộc hành hương niềm tin” được tổ chức trong hơn bốn mươi năm qua. Những người tham gia được trao cho cơ hội để “cầu nguyện với nhau, là một phần của một Giáo Hội địa phương, tăng cường sự hiểu biết giữa các dân tộc, khám phá các chủ đề như hòa bình, những vấn đề về đức tin và dấn thân xã hội.”
Chủ đề cụ thể cho cuộc gặp gỡ năm nay là “luôn luôn di chuyển, nhưng không bao giờ bị bật khỏi gốc rễ.”
Đức Hồng Y Parolin bảo đảm với các bạn trẻ rằng Đức Thánh Cha Lêô XIV gửi phép lành của ngài đến tất cả mọi người tham dự cuộc gặp gỡ, đến cộng đoàn Taizé và các gia đình và giáo xứ mà họ cư ngụ trong suốt thời gian của cuộc gặp gỡ này. Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh kết luận sứ điệp với hy vọng rằng “đức tin của Mẹ Maria, Đấng đã ‘vội vã’ lên đường đến thăm bà Elizabeth; cf. Lc 1:39, sẽ duy trì động lực trong niềm tin của các bạn nơi Con Mẹ”.
2. Tiến sĩ George Weigel: Những bài học từ Phúc Âm Giáng Sinh
Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề “Lessons from the Christmas Gospels”, nghĩa là “Những bài học từ Phúc Âm Giáng Sinh”.
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Kim Thúy.
Sách Lễ Rôma cung cấp bốn bộ bài đọc riêng biệt cho việc cử hành Lễ Giáng Sinh của Chúa: “Thánh lễ Vọng Giáng Sinh”, “Thánh lễ Nửa đêm”, “Thánh lễ Rạng Đông” và “Thánh lễ Ngày Giáng Sinh”. Các bài đọc Tin Mừng trong những Thánh lễ Giáng Sinh này dạy những bài học quan trọng vào Giáng Sinh năm 2025.
Phúc Âm Thánh Lễ Vọng Giáng Sinh, Mátthêu 1:1–25, bao gồm “gia phả của Chúa Giêsu Kitô, con cháu vua Đavít, con cháu vua Ápraham” do thánh sử viết, và kết thúc bằng câu chuyện về thị kiến của thiên thần mà Thánh Giuse nhận được và quyết định của ngài là vâng phục kế hoạch của Chúa và chấp nhận bà Maria đang mang thai làm vợ, “vì nhờ Chúa Thánh Thần mà đứa trẻ này được thụ thai trong lòng bà”—đứa trẻ “sẽ cứu dân Ngài khỏi tội lỗi”. Bằng cách gọi Chúa Giêsu là “Đấng Kitô” và đặt Chúa Giêsu một cách vững chắc trong lịch sử dân tộc Do Thái—”tổng số thế hệ từ Ápraham đến Đavít là mười bốn thế hệ; từ Đavít đến thời lưu đày ở Babylôn, mười bốn thế hệ; từ thời lưu đày ở Babylôn đến Đấng Kitô, mười bốn thế hệ”—thánh sử nhấn mạnh rằng Chúa Giêsu thành Nagiarét sẽ không có ý nghĩa gì nếu không được hiểu là chính Ngài và những người theo Ngài đầu tiên hiểu Ngài là: sự hoàn thành niềm hy vọng về Đấng Mêsia mà dân tộc Do Thái đã mang trong lòng suốt những giai đoạn đầu của lịch sử cứu độ.
Ngày nay, khi làn khói độc của chủ nghĩa bài Do Thái đang đầu độc đời sống công cộng và dường như đang ảnh hưởng đến quá nhiều người Công Giáo trẻ (đặc biệt là nam thanh niên), Phúc Âm trong Thánh Lễ Vọng Giáng Sinh dạy cho chúng ta bài học quan trọng mà các tín hữu Kitô giáo đã hiểu kể từ khi lạc giáo Marcion bị lên án cách đây 1881 năm: đó là Chúa Giêsu thuộc dòng dõi Ápraham và Kitô giáo không thể tách rời khỏi nguồn gốc Do Thái của mình mà không làm tổn hại nghiêm trọng đến cấu trúc của đức tin.
Thánh lễ Nửa đêm và Thánh lễ lúc rạng đông lấy các bài đọc Phúc Âm từ tường thuật về thời thơ ấu của Chúa Giêsu trong sách Luca (Luca 2:1–14 và Luca 2:15–20), mà nhờ một phần vào tác phẩm Messiah của George Frideric Handel, đã trở thành hình mẫu tiêu biểu cho câu chuyện Giáng Sinh. Nếu gia phả của Mátthêu đặt Chúa Giêsu trong bối cảnh lịch sử của dân tộc Israel, thì Phúc Âm Luca trong Thánh lễ trong đêm lại đặt Đấng Messiah của người Do Thái trong dòng chảy rộng lớn hơn của lịch sử thế giới:
Vào thời ấy, hoàng đế Caesar Augustus ra sắc lệnh rằng toàn thế giới phải được ghi danh. Đây là cuộc ghi danh đầu tiên, khi Quirinius làm thống đốc xứ Syria. Vì vậy, mọi người đều đi ghi danh, mỗi người đến thị trấn của mình. Và Giuse cũng từ xứ Galilê, từ thành Nagiarét, đi lên Giuđêa, đến thành phố của Đavít, tức là Bêlêhem, vì ông thuộc dòng dõi Đavít, để ghi danh cùng với Maria, vợ ông, lúc đó đang mang thai.
Có hai bài học quan trọng ở đây.
Thứ nhất, lịch sử cứu rỗi đang diễn ra bên trong lịch sử thế giới, và thực tế là nó mang lại ý nghĩa đích thực cho lịch sử thế giới. Lịch sử không phải là ngẫu nhiên; lịch sử đang hướng đến một mục đích nào đó—hướng tới sự hoàn thành các mục đích của Đấng Tạo Hóa. Và vào cuối lịch sử, Đấng Tạo Hóa sẽ đạt được điều mà Ngài đã dự định ngay từ đầu: Giêrusalem Mới trong Khải Huyền 21:2, sự hoàn thành vĩnh cửu của “thành Đavít” trong thời gian vượt thời gian, đó là sự sống trong ánh sáng và tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi.
Bài học thứ hai là Chúa hành động một cách nhẹ nhàng, thậm chí huyền bí, thông qua các nhân vật và sự kiện trong lịch sử thế giới để hoàn thành mục đích thiêng liêng của Ngài. Khi thống kê cơ sở thuế trong “lần ghi danh đầu tiên” này, Caesar Augustus không hề biết rằng ông đang sắp đặt cho Đấng Được Hứa sinh ra, như đã được tiên tri, tại thành phố David. Nhưng điều đó đã xảy ra: một bài học về thách thức của việc đọc các dấu chỉ của thời đại, được nhắc lại trong Thánh lễ lúc bình minh khi những người chứng kiến đầu tiên về sự ra đời của Đấng Mêsia không phải là những người vĩ đại và tốt lành mà là những người chăn chiên khiêm nhường.
Bài Phúc Âm trong Thánh Lễ Giáng Sinh mang đến cho chúng ta nền thần học súc tích nhất, nhưng cũng trữ tình nhất trong Tân Ước: đó là Lời Mở Đầu của Phúc Âm Gioan (Gioan 1:1–18), trong đó Đấng Mêsia người Do Thái, Đấng cứu chuộc toàn bộ lịch sử, được đồng nhất với “Ngôi Lời”, Ngôi Hai của Ba Ngôi, nhờ Ngài mà “mọi sự được hiện hữu”. Bài học ở đây là gì? Trong một thế giới ngày càng phi lý, chúng ta phải giữ vững lời khẳng định của Kinh Thánh rằng Thiên Chúa đã ban cho thế giới và cho chúng ta một lý trí: những chân lý mà chúng ta có thể biết được bằng mặc khải và lý trí; những chân lý vạch ra con đường sống công chính; những chân lý mở ra con đường hoàng gia dẫn đến sự thánh hóa và hạnh phúc.
“Ngôi Lời đã trở nên xác thịt và ở giữa chúng ta… đầy ân sủng và chân lý.” Đó chính là niềm hy vọng của chúng ta, và là lý do cho niềm vui Giáng Sinh.
Source:George Weigel
3. Diễn từ của Đức Thánh Cha với các thành viên Hiệp hội Quốc gia các Thành phố của Ý, gọi tắt là ANCI, ngày 29 tháng 12 năm 2025.
Kính thưa quý vị và anh chị em,
Hôm 29 tháng 12 năm 2025, Đức Thánh Cha đã có diễn từ sau với các thành viên Hiệp hội Quốc gia các Thành phố của Ý, gọi tắt là ANCI.
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh
Bình an đến với anh chị em!
Thưa Đức Hồng Y,
Chào buổi sáng các anh chị em
Tôi rất vui mừng được gặp gỡ tất cả quý vị, những người đại diện cho Hiệp hội Quốc gia các Đô thị Ý. Chúng ta đang tổ chức sự kiện này trong mùa Giáng Sinh và vào cuối năm kỷ niệm: ân sủng của những ngày này chắc chắn sẽ soi sáng công việc phục vụ và trách nhiệm của quý vị.
Sự giáng thế của Con Thiên Chúa đưa chúng ta đến gần một hài nhi, với sự mong manh dịu dàng đối lập với sự kiêu ngạo của vua Hêrôđê. Đặc biệt, việc giết hại những người vô tội do vua Hêrôđê ra lệnh không chỉ đồng nghĩa với việc đánh mất tương lai của xã hội, mà còn là biểu hiện của quyền lực vô nhân đạo, một quyền lực không biết đến vẻ đẹp của tình yêu thương vì nó coi thường phẩm giá con người.
Ngược lại, sự Giáng Sinh của Chúa cho thấy khía cạnh chân thực nhất của mọi quyền lực, đó là trước hết và trên hết là trách nhiệm và phục vụ. Để bất kỳ người có thẩm quyền nào có thể thể hiện được những đặc điểm này, cần phải thể hiện các đức tính khiêm nhường, trung thực và chia sẻ. Đặc biệt trong cam kết công khai của mình, ngài nhận thức được tầm quan trọng của việc lắng nghe, như một động lực xã hội kích hoạt những đức tính này. Thật vậy, đó là vấn đề chú ý đến nhu cầu của các gia đình và cá nhân, đặc biệt quan tâm đến những người dễ bị tổn thương nhất, vì lợi ích của tất cả mọi người.
Cuộc khủng hoảng nhân khẩu học và những khó khăn của gia đình và giới trẻ, sự cô đơn của người già và tiếng kêu thầm lặng của người nghèo, ô nhiễm môi trường và các xung đột xã hội đều là những vấn đề không thể khiến bạn thờ ơ. Khi tìm kiếm câu trả lời, bạn nhận thức rõ rằng các thành phố của chúng ta không phải là những nơi vô danh, mà là những gương mặt và lịch sử cần được trân trọng như một kho báu quý giá. Trong nhiệm vụ này, bạn trở thành những người thị trưởng mỗi ngày, trưởng thành hơn với tư cách là những nhà quản lý công bằng và đáng tin cậy.
Về vấn đề này, chúng ta hãy lấy ví dụ vị thánh Giorgio La Pira, người trong một bài phát biểu trước các ủy viên hội đồng thành phố Florence đã nói: “Các vị chỉ có một quyền duy nhất đối với tôi: đó là quyền phủ nhận lòng tin của các vị! Nhưng các vị không có quyền nói với tôi: Thưa ngài Thị trưởng, đừng quan tâm đến những người thất nghiệp (người bị sa thải hoặc thất nghiệp), những người không có nhà (người bị đuổi khỏi nhà), những người không có sự trợ giúp (người già, người bệnh, trẻ em). Đó là nhiệm vụ cơ bản của tôi. Nếu có ai đó đang đau khổ, tôi có một nhiệm vụ cụ thể: can thiệp bằng mọi cách có thể, với tất cả các biện pháp mà tình yêu thương gợi ý và pháp luật quy định, để nỗi đau khổ đó có thể được giảm bớt hoặc xoa dịu. Không có quy tắc ứng xử nào khác cho một thị trưởng nói chung, và cho một thị trưởng Kitô giáo nói riêng” (Những bài viết, VI, tr. 83).
Sự gắn kết xã hội và hòa hợp dân sự trước hết đòi hỏi phải lắng nghe những người yếu thế và nghèo khổ: nếu thiếu cam kết này, “nền dân chủ sẽ suy yếu, biến thành khẩu hiệu, hình thức; nó mất đi tính đại diện và trở nên phi vật chất, bởi vì nó bỏ rơi người dân trong cuộc đấu tranh hàng ngày vì phẩm giá, trong việc xây dựng tương lai của họ” (Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Bài phát biểu, ngày 5 tháng 11 năm 2016). Cả trong những khó khăn và trong những cơ hội phát triển, tôi kêu gọi các bạn hãy trở thành những người tận tâm vì lợi ích chung, vun đắp một liên minh xã hội vì hy vọng.
Vào cuối Đại lễ, tôi vui mừng chia sẻ với quý vị chủ đề quan trọng này, mà vị tiền nhiệm kính yêu của tôi, Đức Giáo Hoàng Phanxicô, đã chỉ ra trong Sắc chỉ công bố Năm Thánh - Spes non confundit – Hy vọng không làm thất vọng. Ngài viết: “Tất cả chúng ta cần phải khôi phục lại niềm vui sống, bởi vì con người, được tạo dựng theo hình ảnh và giống như Thiên Chúa (xem Sáng thế ký 1:26), không thể bằng lòng với việc sống qua ngày, bằng lòng với hiện tại và chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn trong thực tại vật chất. Điều này dẫn đến chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi và mất hy vọng; nó làm nảy sinh nỗi buồn trú ngụ trong lòng và sinh ra những hậu quả của sự bất mãn và không khoan dung “ (Spes non confundit, 9).
Thật không may, các thành phố của chúng ta vẫn tồn tại những hình thức phân biệt đối xử, bạo lực và cô đơn cần được giải quyết. Tôi muốn đặc biệt lưu tâm đến vấn nạn cờ bạc, thứ đang hủy hoại nhiều gia đình. Thống kê cho thấy sự gia tăng mạnh mẽ ở Ý trong những năm gần đây. Như tổ chức Caritas của Ý đã nhấn mạnh trong Báo cáo mới nhất về nghèo đói và loại trừ xã hội, đây là một vấn đề nghiêm trọng về giáo dục, sức khỏe tâm thần và lòng tin xã hội. Chúng ta không thể quên những hình thức cô đơn khác mà nhiều người đang phải chịu đựng: rối loạn tâm thần, trầm cảm, nghèo đói về văn hóa và tinh thần, và sự bỏ rơi xã hội. Đó là những dấu hiệu cho thấy chúng ta cần bao nhiêu hy vọng. Để thể hiện điều đó một cách hiệu quả, chính trị cần phải xây dựng những mối quan hệ nhân văn đích thực giữa các công dân, thúc đẩy hòa bình xã hội.
Cha Primo Mazzolari, một linh mục quan tâm đến đời sống của người dân, đã viết rằng “đất nước không chỉ cần cống rãnh, nhà cửa, đường sá, hệ thống dẫn nước và vỉa hè. Đất nước còn cần một cách cảm nhận, một cách sống, một cách nhìn nhận lẫn nhau, một cách trở thành anh chị em ruột thịt” (Discorsi, Bologna 2006, 470). Hoạt động hành chính do đó tìm thấy sự phát huy trọn vẹn của mình, bởi vì nó phát triển tài năng của con người, mang lại chiều sâu văn hóa và tinh thần cho các thành phố.
Các bạn thân mến, hãy can đảm mang đến hy vọng cho mọi người, cùng nhau hoạch định tương lai tốt đẹp nhất cho đất nước mình, từ góc nhìn thúc đẩy sự phát triển toàn diện của con người. Trong khi tôi cảm ơn sự sẵn lòng phục vụ cộng đồng của các bạn, tôi cùng các bạn cầu nguyện, để với sự giúp đỡ của Chúa, các bạn có thể hoàn thành tốt trách nhiệm của mình, chia sẻ cam kết với các cộng sự và đồng bào. Tôi trân trọng ban phước lành của Đức Giám Mục và gửi đến các bạn và gia đình những lời chúc tốt đẹp nhất trong năm mới. Cảm ơn các bạn!
Chúc anh chị em những điều tốt đẹp nhất và một năm mới hạnh phúc! Và chúc anh chị em một chuyến hành hương tốt lành!
https://press.vatican.va/content/salastampa/en/bollettino/pubblico/2025/12/29/251229b.html