1. Giáo phận San Angelo mở rộng các dịch vụ Thánh lễ Latinh truyền thống.
Giáo phận San Angelo sẽ mở rộng các buổi lễ Thánh lễ Latinh truyền thống bắt đầu từ ngày 30 tháng 8 với một Thánh lễ hàng tháng tại một nhà thờ ở Midland, Texas, giáo phận thông báo vào thứ Năm, ngày 6 tháng 8.
"Với động lực hướng đến việc cứu rỗi các linh hồn, Giám mục Sis thông báo rằng Thánh lễ Latinh Truyền thống, theo Sách lễ năm 1962, sẽ được cử hành bắt đầu từ Chúa nhật, ngày 30 tháng 8, và sau đó vào Chúa nhật cuối cùng của mỗi tháng," theo một tuyên bố được Cha Ryan Rojo, giám đốc phụ trách ơn gọi và chủng sinh của giáo phận, chia sẻ trên mạng xã hội.
Giáo phận San Angelo, Texas, bao gồm 29 quận ở miền trung và tây Texas. Giáo phận này giáp với Giáo phận El Paso ở phía tây, Tổng giáo phận San Antonio ở phía nam, Giáo phận Austin ở phía đông, Giáo phận Fort Worth ở phía đông bắc và Giáo phận Lubbock ở phía bắc.
Thánh lễ hàng tháng sẽ được cử hành lúc 3 giờ chiều tại Nhà nguyện Thánh Gia thuộc Nhà thờ Thánh Ann, là điều mà cha Rojo hy vọng sẽ giúp người dân từ phía tây của tiểu bang, cũng như phía đông nam New Mexico, có thể tham dự.
"Đây chỉ là bước khởi đầu khi giáo phận đang cân nhắc hướng đi để phục vụ giáo dân," Cha Rojo nói, đồng thời cho biết thêm rằng "các linh mục khác trong giáo phận sẽ học cử hành Thánh lễ trong những tuần và tháng tới".
Giáo phận San Angelo tổ chức Thánh lễ Latinh truyền thống hàng tuần tại Nhà thờ Công Giáo Thánh Mary của Scotland ở San Angelo, cách Midland hơn 100 dặm. Điều này sẽ không thay đổi.
Trên diễn đàn X, người dùng chỉ ra rằng địa điểm tổ chức Thánh lễ Latinh hàng tháng mới nằm cách một nhà nguyện của SSPX một khoảng ngắn. Theo trang Web của nhà nguyện, nhà nguyện đó cũng tổ chức Thánh lễ Latinh hàng tháng do có linh mục rảnh.
Hiện chưa rõ liệu nhà nguyện ở Midland có cử hành Thánh lễ vào cuối tuần cuối cùng của tháng hay không, vì không có ngày giờ Thánh lễ nào được liệt kê trên trang Web của nhà nguyện.
Sau các cuộc tấn phong bất hợp pháp bốn người đàn ông làm giám mục trong SSPX vào ngày 1 tháng 7, Bộ Giáo lý Đức tin tuyên bố rằng bốn giám mục mới được tấn phong và hai giám mục chủ lễ tấn phong đều tự động bị vạ tuyệt thông.
Các giám mục trên khắp Hoa Kỳ đã yêu cầu các tín hữu không tham dự Thánh lễ của SSPX mà thay vào đó tham dự Thánh lễ của giáo phận.
Source:Catholic Herald
2. Ngoại trưởng Vatican dự kiến sẽ thăm Nga trong tháng này.
Theo hãng thông tấn nhà nước lớn nhất của Nga, Ngoại trưởng Vatican dự kiến sẽ thăm Mạc Tư Khoa vào cuối tháng này.
Thông tấn TASS của Nga đã đưa ra thông tin về chuyến thăm sắp tới của Đức Tổng Giám Mục Richard Gallagher tới Mạc Tư Khoa, người giữ chức Ngoại trưởng Tòa Thánh, hay nói chính xác hơn là Ngoại trưởng phụ trách Quan hệ với các Quốc gia và Tổ chức Quốc tế của Vatican.
Theo một nguồn tin từ Vatican được hãng thông tấn TASS dẫn lời, chuyến thăm của Đức Tổng Giám Mục Gallagher "dự kiến diễn ra vào ngày 20 tháng 8". TASS và nguồn tin dẫn lời không cung cấp thêm thông tin nào, và Vatican cũng chưa trả lời yêu cầu bình luận của Catholic Herald về vấn đề này. TASS là hãng thông tấn lớn nhất ở Nga, thuộc sở hữu và điều hành bởi nhà nước.
Nếu chuyến thăm của Đức Tổng Giám Mục Gallagher thực sự diễn ra, thì đó sẽ là chuyến thăm đầu tiên của Ngoại trưởng Vatican kể từ khi chiến tranh Nga-Ukraine bùng nổ vào tháng 2 năm 2022. Lần cuối cùng Đức Tổng Giám Mục Gallagher đến thăm Nga là vào tháng 11 năm 2021, mặc dù thỉnh thoảng ngài vẫn có các cuộc điện đàm với Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov kể từ đó. Ngày 4 tháng 4 năm ngoái, Đức Tổng Giám Mục Gallagher và Lavrov đã gọi điện để thảo luận về "bức tranh tổng thể của chính trị thế giới, đặc biệt chú trọng đến tình hình chiến tranh ở Ukraine và một số sáng kiến nhằm ngăn chặn các hành động quân sự."
Theo thông cáo báo chí của Tòa Thánh, hai bên cũng đã thảo luận về việc Vatican sẵn sàng "tiếp tục nỗ lực nhân đạo trong các vấn đề liên quan đến việc trao đổi tù nhân" cùng với "một số vấn đề liên quan đến đời sống tôn giáo và, đặc biệt, tình hình của Giáo Hội Công Giáo tại Liên bang Nga".
Thông tin chi tiết bổ sung được Bộ Ngoại giao Nga chia sẻ về cuộc điện đàm hồi tháng Tư hồi đó cho biết Lavrov và Đức Tổng Giám Mục Gallagher đã thảo luận về "giải quyết dứt điểm cuộc khủng hoảng Ukraine bằng cách loại bỏ tận gốc nguyên nhân", và cuộc trò chuyện này diễn ra theo yêu cầu của Vatican.
Đầu tháng 6 năm ngoái, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã có cuộc điện đàm với Putin, trong đó ngài đã đề nghị Putin "thực hiện một cử chỉ thúc đẩy hòa bình".
Đức Tổng Giám Mục Gallagher – và do đó cả Phủ Quốc vụ khanh Vatican – đã không đến thăm Nga kể từ khi chiến tranh bắt đầu vào năm 2022. Đức Hồng Y Pietro Parolin đã gặp gỡ ngắn gọn với Lavrov hai lần bên lề các cuộc họp của Liên Hiệp Quốc tại New York, nhưng bản thân ngài chưa từng đến Nga.
Nhưng trong thời gian đó, Hồng Y Matteo Zuppi đã thực hiện các chuyến thăm tới cả Ukraine và Nga thay mặt Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bổ nhiệm Đức Hồng Y Zuppi làm đặc phái viên hòa bình cá nhân của mình vào tháng 5 năm 2023, giao phó cho chủ tịch hội đồng giám mục Ý nhiệm vụ "khởi xướng con đường hòa bình" giữa hai quốc gia. Vai trò này đã đưa Đức Hồng Y Zuppi không chỉ đến Nga và Ukraine, mà còn đến Bắc Kinh và Washington DC khi Trung Quốc và Mỹ ngày càng can thiệp sâu vào cấu trúc của bất kỳ cuộc đàm phán hòa bình nào.
Việc Đức Giáo Hoàng Phanxicô bổ nhiệm Đức Hồng Y Zuppi vào vị trí này đã bị một số nhà phân tích kỳ cựu của Vatican đặt câu hỏi, bởi vì điều đó đã bỏ qua Phủ Quốc vụ khanh – cơ quan thích hợp cho nhiệm vụ như vậy – và những lời chỉ trích càng gia tăng khi những câu hỏi về hiệu quả của Đức Hồng Y Zuppi được đặt ra sau khi thành công ban đầu của ngài bắt đầu giảm sút.
Đức Tổng Giám Mục Gallagher không hề né tránh việc làm rõ lập trường của mình về Nga, một điều khó có thể bị bỏ qua trong bất kỳ cuộc thảo luận tiềm năng nào. Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí America vào tháng 2 năm 2025, Đức Tổng Giám Mục Gallagher lưu ý rằng "quyết định xâm lược hoàn toàn là của Nga".
Ngài nói rằng Tòa Thánh rất muốn bảo vệ "chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine", đồng thời lưu ý rằng Vatican không tuyên bố có quyền định nghĩa biên giới của Ukraine mà chỉ đơn giản là quyền của quốc gia này trong việc tự làm điều đó: "Những gì người Ukraine muốn đàm phán hoặc những gì họ sẵn sàng nhượng bộ là việc của họ, là công việc của họ, và chúng ta cần hỗ trợ họ."
Vị giám mục người Anh nói thêm rằng "nếu việc Ukraine giành lại lãnh thổ từ Nga không mấy khả thi", và "họ phải chấp nhận một thỏa hiệp nhỏ hơn, liệu đó có phải là một nền hòa bình công bằng không?". Ngài cho rằng những câu hỏi như vậy "cuối cùng sẽ phải được giải quyết trong các cuộc đàm phán".
Về mặt bên ngoài, Vatican đã đưa ra một thông điệp khá mâu thuẫn về vấn đề Nga và Ukraine kể từ tháng 2 năm 2022. Đức Giáo Hoàng Phanxicô nổi tiếng với chuyến thăm hiếm hoi tới đại sứ quán Nga tại Tòa Thánh một ngày sau khi chiến tranh bắt đầu, để "thể hiện sự quan ngại của ngài về cuộc chiến".
Nhưng ngài cũng vấp phải sự chỉ trích trong nhiều năm liên tiếp từ những người cho rằng Đức Giáo Hoàng quá khắt khe với Ukraine và quá im lặng về Nga. Cuộc phỏng vấn năm 2025 của Đức Tổng Giám Mục Gallagher với tạp chí America – một lần hiếm hoi ngài xuất hiện trên truyền thông – đã thể hiện lập trường kiên định hơn nhiều của Tòa Thánh đối với Nga.
Đức Giáo Hoàng Lêô đã gặp Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy ba lần, và tổng thống đã mời Đức Giáo Hoàng Lêô đến thăm Ukraine.
Trước đây, Vatican từng được đề xuất như một địa điểm tiềm năng cho các cuộc đàm phán hòa bình, nhưng Nga đã bác bỏ đề nghị này.
Quan hệ ngoại giao đầy đủ giữa Nga và Tòa Thánh đã được thiết lập vào năm 2009, sau nhiều năm nỗ lực cải thiện mối quan hệ căng thẳng giữa hai bên.
Source:Catholic Herald
3. Một điểm tích cực trong tình hình SSPX.
Đã có rất nhiều ý kiến trái chiều về Lễ tấn phong Giám Mục trái phép lần thứ hai tại Écône, đặc biệt là trên các diễn đàn Công Giáo trực tuyến, hầu hết đều khá dễ đoán. Một số người ca ngợi SSPX như những người kháng chiến anh hùng, đứng vững trong khi Rôma đang chìm trong hỗn loạn, trong khi những người khác lại xem sự kiện này như một cơ hội để lên án không chỉ SSPX, mà còn hầu hết bất cứ ai có sự gắn bó với phụng vụ cũ.
Hãy nói rõ: việc tấn phong giám mục mà không có sự cho phép của Đức Giáo Hoàng không thể bị xem nhẹ như một trò diễn kịch truyền thống. Dù cuộc khủng hoảng trong Giáo hội có nghiêm trọng đến đâu, việc tấn phong giám mục trái với ý muốn rõ ràng của Đức Giáo Hoàng là không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, tình huống không may với SSPX có thể vẫn có một điểm tích cực: các giám mục cuối cùng có thể nhận ra rằng cách tốt nhất để giữ các tín hữu Công Giáo gắn bó với nghi thức cũ trong sự hiệp thông trọn vẹn với Rôma là làm cho nghi thức cũ dễ tiếp cận hơn, chứ không phải khó khăn hơn.
Thẳng thắn mà nói, đây chỉ là lẽ thường tình trong mục vụ. Nếu ai đó phát hiện ra Thánh lễ truyền thống và nhận thấy giáo phận của mình coi đó là điều đáng ngờ, cuối cùng họ sẽ bắt đầu tìm kiếm ở nơi khác. Nếu phụng vụ truyền thống bị coi là hàng cấm trong các cấu trúc thông thường của Giáo hội, thì không có gì đáng ngạc nhiên khi mọi người tìm kiếm nó bên ngoài những cấu trúc đó.
Làm thế nào để giữ chân những người Công Giáo yêu mến truyền thống một cách an toàn trong đời sống của Giáo hội? Nhiều Thánh lễ Latinh truyền thống hơn. Đáp ứng các nhu cầu của họ ổn định hơn. Chăm sóc mục vụ rộng lượng hơn.
Đã có những dấu hiệu cho thấy một số giám mục hiểu điều này. Giám mục Fredrik Hansen của Oslo, khi đối phó với cuộc khủng hoảng SSPX, không chỉ cảnh báo các tín hữu Công Giáo tránh xa sự ly giáo; ngài còn trấn an những người gắn bó với Thánh lễ truyền thống rằng, nếu cần thiết, ngài sẽ mở rộng việc cử hành theo Sách lễ năm 1962 trong giáo phận của mình.
Đó chính xác là phản ứng đúng đắn. Ngài đang nói với giáo dân của mình: "Các bạn không cần phải đi nơi khác, và các bạn không cần phải lựa chọn giữa sự vâng phục và nghi lễ đã nuôi dưỡng đức tin của các bạn. Giáo hội có chỗ cho các bạn ở đây."
Nói một cách khái quát, đó là phản ứng nhạy bén của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II sau các lễ tấn phong ban đầu của Đức Tổng Giám Mục Lefebvre năm 1988. Thông điệp Ecclesia Dei đã nói rõ về sự bất tuân đối với Đức Giáo Hoàng Rôma, và kêu gọi sự tôn trọng đối với những người Công Giáo gắn bó với truyền thống phụng vụ Latinh, và kêu gọi sự cho phép "rộng rãi và hào phóng" đối với Sách lễ năm 1962. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã hiểu một điều quan trọng. Sự lên án đôi khi là cần thiết, nhưng nó không đủ. Một người cha không chỉ cảnh báo con cái mình tránh xa nguy hiểm; ngài còn cho chúng một nơi an toàn để đến.
Tất nhiên, người ta cần phải công bằng với lập trường của SSPX. Họ sẽ nói, một cách hoàn toàn đúng đắn, rằng tranh chấp của họ với Rôma không chỉ xoay quanh phụng vụ. Nó còn liên quan đến giáo lý, Công đồng Vatican II, tự do tôn giáo, đại kết, vương quyền xã hội của Chúa Kitô, và mức độ mà Giáo hội đã hoặc chưa nói rõ ràng kể từ sau Công đồng. Người ta không cần phải chấp nhận kết luận của SSPX để thừa nhận rằng Rôma không phải lúc nào cũng rõ ràng trong vấn đề này. Đã có hàng thập niên mơ hồ, kỷ luật không đồng đều, những cử chỉ kỳ lạ, và một cảm giác chung rằng sự rõ ràng thường được đòi hỏi gay gắt nhất từ những người gắn bó với truyền thống trong khi lại được coi là tùy chọn ở những nơi khác.
Nhưng tất cả những điều đó không biện minh cho sự ly giáo. Kể từ thông điệp Traditionis Custodes, nhiều người Công Giáo truyền thống đã nhận được thông điệp rằng sự gắn bó của họ với nghi thức cũ, ở mức tốt nhất, chỉ là một sự lập dị có thể chấp nhận được, và ở mức tệ nhất, là triệu chứng của sự bất trung. Một số cộng đồng được để yên. Những cộng đồng khác bị hạn chế, di dời hoặc đàn áp. Thường thì toàn bộ sự việc dường như không phụ thuộc vào một quan điểm ổn định trong đời sống của Giáo hội, mà phụ thuộc vào tâm trạng của bất cứ ai đang nắm quyền vào thời điểm đó.
Sẽ thật ngây thơ nếu cho rằng không có giám mục nào sẽ lợi dụng việc tấn phong Giám Mục trái phép của SSPX làm cái cớ để đàn áp Thánh lễ truyền thống hơn nữa. Có một số người mà hành động của họ trong những năm gần đây chỉ có thể được lý giải một cách hợp lý là xuất phát từ sự khinh miệt sâu sắc đối với cả phụng vụ cũ lẫn những người gắn bó với nó. Đối với họ, Traditionis Custodes không phải là một biện pháp kỷ luật đau đớn mà là một vũ khí được hoan nghênh, và tình hình của SSPX sẽ được coi là bằng chứng thêm nữa cho thấy mọi cộng đồng Thánh lễ Latinh chỉ là một sự ly giáo đang chờ xảy ra.
Tất nhiên, vẫn có những vấn đề trong một số nhóm người theo chủ nghĩa truyền thống. Có những người nói về Đức Giáo Hoàng giống như một chính trị gia thù địch hơn là Đại diện của Chúa Kitô. Tất cả những điều đó cần được sửa chữa. Nhưng sửa chữa không đồng nghĩa với nghi ngờ, và chăm sóc mục vụ không đồng nghĩa với sự kiềm chế quan liêu. Một người cha không thể chữa khỏi tính khí xấu của con trai bằng cách khiến con cảm thấy không được yêu thương trong gia đình.
Đây là lý do khiến lập trường của Huynh Đoàn Linh mục Thánh Phêrô trở nên khó xử. Huynh Đoàn Linh mục Thánh Phêrô tồn tại vì các linh mục và chủng sinh đã từ chối đi theo Đức Tổng Giám Mục Lefebvre trong các cuộc tấn phong năm 1988. Họ đã chọn Rôma. Họ đã chọn sự vâng phục. Họ đã chọn bảo tồn phụng vụ cũ trong sự hiệp thông trọn vẹn với Tòa Thánh.
Gần 40 năm sau, họ vẫn chưa có giám mục riêng. Đó không phải là một giải pháp lâu dài lành mạnh. Nếu Rôma muốn những người Công Giáo truyền thống bác bỏ logic của Écône, thì phải chứng minh rằng sự vâng phục không được đền đáp bằng sự phụ thuộc, bất an và sự bóp nghẹt dần dần. Điều này không nhất thiết có nghĩa là phải tạo ra một giám mục FSSP ngay ngày mai. Có thể có những cách khác để cung cấp cho các cộng đồng truyền thống sự hỗ trợ an toàn hơn, nhưng vấn đề này ít nhất cũng cần được xem xét nghiêm chỉnh. Một cộng đồng mang tính linh mục, phụng vụ, truyền giáo và quốc tế không thể mãi mãi bị nói rằng tương lai duy nhất của họ là phụ thuộc vào thiện chí của các giám mục, những người có thể muốn hoặc không muốn họ ở đó.
Ở cấp giáo phận, vấn đề đơn giản hơn nhiều. Nếu trong một giáo phận có những người Công Giáo gắn bó với nghi thức cũ, giám mục nên muốn họ ở trong các nhà thờ của mình, dưới quyền của mình, trong sự hiệp thông với Rôma. Ngài không nên muốn họ phải lái xe hai tiếng đồng hồ đến một nhà nguyện của SSPX chỉ vì Thánh lễ truyền thống hợp lệ gần nhất đã bị hạn chế. Ngài không nên muốn các gia đình trẻ kết luận rằng những người duy nhất dường như muốn họ là những người theo truyền thống bất thường. Ngài không nên muốn phụng vụ cũ, do sự thờ ơ hoặc thù địch, trở thành tài sản được coi là của những người nằm ngoài sự tuân thủ giáo luật.
Nghi thức cũ không phải là giải pháp thần kỳ cho các vấn đề của Giáo hội. Nó không tự động tạo ra các vị thánh. Nó không bảo đảm tính chính thống, lòng bác ái hay sự vâng phục. Nhưng đó là nơi mà nhiều người Công Giáo đã tìm thấy sự tôn kính, vẻ đẹp, sự nghiêm chỉnh và sự rõ ràng về giáo lý mà họ không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Những điều đó không phải là mối đe dọa đối với Giáo hội. Chúng là những điều mà Giáo hội tồn tại để truyền lại.
Và bất chấp tất cả, tôi vẫn hy vọng. Tôi không tin rằng đa số các giám mục ghét truyền thống, và tôi cũng không tin rằng đa số họ muốn đẩy các tín hữu Công Giáo đến với các nhà nguyện không chính thống. Tôi nghĩ rằng nhiều người trong số họ, khi đối mặt với sự nghiêm trọng của tình hình này, sẽ nhận ra điều hiển nhiên: nơi an toàn nhất cho các tín hữu Công Giáo gắn bó với Thánh lễ truyền thống không phải là bên ngoài Giáo hội giáo phận, mà là an toàn bên trong đó.
Vậy nếu có một điểm tích cực nào đó trong tình cảnh tồi tệ này, thì đó là: có lẽ giờ đây sẽ có nhiều giám mục hơn hợp pháp hóa nghi thức cũ, chứ không phải ít hơn. Sẽ có nhiều cộng đồng ổn định hơn, chứ không phải ít hơn. Sẽ có nhiều sự chăm sóc mục vụ rộng lượng hơn, chứ không phải nhiều nghi ngờ hơn. Nếu các giám mục muốn ít người Công Giáo gia nhập SSPX hơn, họ nên tổ chức nhiều Thánh lễ Latinh truyền thống hơn.
Source:Catholic Herald