1. Tiến sĩ George Weigel: Chủ nghĩa thế tục, an ninh và 'sự xóa sổ nền văn minh'

Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề “Secularism, Security, and ‘Civilizational Erasure’”, nghĩa là “Chủ nghĩa thế tục, an ninh và 'sự xóa sổ nền văn minh'“.

Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh.

Hai mươi năm trước, tôi đã xuất bản một cuốn sách nhỏ, “Khối lập phương và nhà thờ chính tòa: Âu Châu, Mỹ Châu và Chính trị không có Chúa”. Cuốn sách bán khá chạy, được dịch sang tiếng Pháp, Tây Ban Nha, Ba Lan, Ý, Bồ Đào Nha và Hung Gia Lợi, và được vinh danh là sách bán chạy nhất của tạp chí FOREIGN AFFAIRS.

Trong đó, tôi lập luận rằng Âu Châu đang trải qua một cuộc khủng hoảng về “tinh thần văn minh”, thể hiện rõ qua bộ máy quan liêu chính phủ trì trệ, sự thiếu thiện chí đóng góp thích đáng vào việc bảo vệ phương Tây, nhiều hình thức mà ngày nay chúng ta gọi là chủ nghĩa “woke” hay “thức tỉnh”, và tỷ lệ sinh giảm mạnh: một sự từ chối có chủ đích trong việc tạo ra tương lai của nhân loại theo nghĩa cơ bản nhất, là bằng cách tạo ra các thế hệ tương lai.

Tôi không phải là người duy nhất nhận thấy những vấn đề này vào thời điểm đó.

Trong tông huấn Ecclesia in Europa (Giáo Hội ở Âu Châu) năm 2003, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nêu lên những mối lo ngại tương tự, trong đó ngài lưu ý rằng ở Âu Châu “… Có một nỗi sợ hãi về tương lai … Có một sự trống rỗng nội tâm đang bao trùm nhiều người … Một sự phân mảnh hiện sinh lan rộng trong đó cảm giác cô đơn đang phổ biến … Sự suy yếu của chính khái niệm về gia đình … Tính ích kỷ khiến các nhóm và cá nhân khép kín … Sự thiếu quan tâm ngày càng tăng đối với đạo đức và sự ám ảnh về lợi ích cá nhân và đặc quyền dẫn đến số lượng sinh giảm.”

Cả những nhận xét của Đức Giáo Hoàng lẫn của tôi đều không được đưa ra trong sự tức giận, càng không phải là sự khinh miệt. Ngài là người Âu Châu; tôi tin khi đó, cũng như bây giờ, rằng nước Mỹ là Âu Châu được di cư đến đây. Cả hai chúng tôi đều viết ra từ tình cảm yêu mến và sự quan tâm.

Đây có lẽ là điểm khác biệt then chốt giữa một bên là những gì tôi đã viết trong cuốn “ Khối lập phương và nhà thờ chính tòa”, và những gì Thánh Gioan Phaolô Đệ Nhị đã viết trong “Giáo Hội ở Âu Châu”, và một bên kia là tuyên bố trong Chiến lược An ninh Quốc gia của Hoa Kỳ, gọi tắt là NSS mới được chính quyền Trump công bố trong đó cho rằng Âu Châu đang đối mặt với nguy cơ “bị xóa sổ nền văn minh”.

Chắc chắn rồi, tình hình nhân khẩu học ở Âu Châu đã trở nên khó khăn hơn rất nhiều kể từ khi Đức Giáo Hoàng và tôi viết bài này, với số lượng lớn người nhập cư từ một nền văn minh khác — nhiều người trong số họ coi thường phương Tây ngay cả khi họ tìm kiếm nơi nương náu khỏi các quốc gia thất bại của chính mình — lấp đầy khoảng trống do tình trạng vô sinh hàng loạt do chính Âu Châu gây ra. Vì vậy, dù ngôn từ có gay gắt đến đâu, thì cũng không phải là hoàn toàn phóng đại khi NSS tuyên bố rằng “nếu xu hướng hiện tại tiếp tục, Âu Châu sẽ không còn có thể nhận ra trong vòng 20 năm hoặc thậm chí còn sớm hơn thế nữa”.

Một số khu vực ở Âu Châu hiện nay cũng vậy.

Tôi thấy lỗi nghiêm trọng, chứ không phải lỗi về giọng điệu, trong Chiến lược An ninh Quốc gia của chính quyền Trump, là việc nó không đào sâu đủ vào nguồn gốc của sự bất ổn mà Âu Châu thế kỷ 21 đang phải đối mặt, và thái độ dường như thờ ơ của nó đối với chủ nghĩa tân đế quốc tàn bạo của nước Nga dưới thời Vladimir Putin.

Mượn lời của Leon Kass, có một “khoảng trống lớn như Chúa” trong trái tim Âu Châu, gây ra bởi hàng thế kỷ thế tục hóa — và, phải thừa nhận, phần lớn sự thất bại của Công Giáo Âu Châu trong việc đón nhận Tân Phúc Âm hóa và tiến hành việc tái quy tụ, hoặc, trong nhiều trường hợp, là cải đạo trở lại đức tin Kitô giáo của vùng đất trung tâm lịch sử của Kitô giáo.

Chủ nghĩa Công Giáo “nhẹ nhàng”, bắt chước tinh thần thế tục, nền văn hóa suy đồi và chính trị “thức tỉnh” của nó, không thể là giải pháp cho cuộc khủng hoảng đạo đức văn minh và sự tự hủy hoại về nhân khẩu học của Âu Châu.

Trừ khi và cho đến khi một số lượng lớn người Âu Châu nhận ra rằng chủ nghĩa thế tục thức tỉnh không thể cung cấp một nền tảng văn hóa vững chắc cho cả các quốc gia tự trị lẫn Liên minh Âu Châu, Âu Châu sẽ tiếp tục loay hoay tìm kiếm một tương lai khả thi. Giúp xây dựng số lượng lớn người nhận ra điều đó là nhiệm vụ chính của Giáo hội ở Âu Châu ngày nay: không phải bằng cách tham gia vào chính trị đảng phái, mà bằng cách rao giảng Chúa Giêsu Kitô là câu trả lời cho câu hỏi về cuộc sống của mỗi con người.

Đã đến lúc Âu Châu phải ngừng khuất phục trước chủ nghĩa thế tục Pháp và những tác động bào mòn tâm hồn của nó đối với cá nhân, văn hóa và đời sống công cộng. Thoát khỏi thói quen không đáng có đó, Âu Châu có thể có một tương lai xứng đáng với di sản văn minh của mình.

Đối với Nga, thật khó hiểu NSS muốn nói gì khi đề cập đến việc thiết lập lại “ổn định chiến lược” với một quốc gia đang nằm dưới sự cai trị của Sa hoàng Putin. Khi sắp kỷ niệm bốn năm cuộc xâm lược dã man của Nga vào một quốc gia Âu Châu có chủ quyền – một cuộc chiến tranh chinh phục vi phạm mọi chuẩn mực quốc tế về hành vi văn minh – làm sao bất kỳ người nghiêm chỉnh nào lại có thể tưởng tượng được khả năng “ổn định chiến lược” với một nước Nga do một người đã nói rõ rằng ông ta không quan tâm đến “ổn định”, mà chính xác là điều ngược lại: hắn ta chỉ muốn lật đổ phán quyết của lịch sử trong Chiến tranh Lạnh và tái thiết lập đế chế nội bộ và bên ngoài của Stalin?

Cuối cùng, việc thiếu vắng bất kỳ đề cập nào đến việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền như một mối quan tâm trong chính sách đối ngoại của Mỹ khiến Chiến lược An ninh Quốc gia mới trở thành một lời kêu gọi thiếu sức thuyết phục đối với việc khôi phục lại sự vững vàng về đạo đức và mục đích ở phương Tây. Điều này cũng phản ánh sự thiếu sót trong khả năng lãnh đạo đạo đức của đất nước chúng ta trong các vấn đề quốc tế.

Nhưng đó là điều thường xảy ra khi chiến lược bị nhầm lẫn với “cơ hội kinh doanh”.


Source:First Things

2. Đức Giáo Hoàng Lêô kêu gọi các gia đình Kitô giáo “trân trọng các giá trị của Tin Mừng” và bảo vệ “ngọn lửa tình yêu”

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV hôm Chúa nhật đã kêu gọi các gia đình Kitô giáo “trân trọng các giá trị của Tin Mừng” và bảo vệ “ngọn lửa tình yêu” trong gia đình mình trước những huyền thoại hiện đại về thành công, quyền lực và sự thoải mái mà ngài cho rằng thường khiến con người bị cô lập và chia rẽ.

Phát biểu trước các tín hữu hành hương tại Quảng trường Thánh Phêrô trước giờ đọc kinh Truyền Tin vào ngày 28 tháng 12, lễ Thánh Gia Nazareth, Đức Giáo Hoàng đã suy gẫm về câu chuyện trong Tin Mừng về việc gia đình chạy trốn sang Ai Cập và đối lập lòng tin của Chúa Giêsu, Đức Mẹ Maria và Thánh Giuse với điều mà ngài gọi là sự tàn ác do sợ hãi của Vua Hêrôđê.

“Đây là thời điểm thử thách đối với Chúa Giêsu, Đức Mẹ Maria và Thánh Giuse,” Đức Giáo Hoàng Lêô nói, và thêm rằng “hình ảnh tươi sáng của Giáng Sinh đột nhiên gần như bị lu mờ bởi bóng tối đáng lo ngại của một mối đe dọa chết người.”

Đức Giáo Hoàng mô tả Hêrôđê là “một người đàn ông tàn ác và khát máu” “vô cùng cô đơn và bị ám ảnh bởi nỗi sợ bị phế truất.” Sau khi nghe các nhà thông thái báo tin “vua dân Do Thái” đã ra đời, Hêrôđê “ra lệnh giết tất cả trẻ em cùng tuổi với Chúa Giêsu,” Đức Giáo Hoàng nói.

“Tại Bê-lem có ánh sáng và niềm vui,” Đức Giáo Hoàng Lêô lưu ý, nhắc lại những người chăn chiên “đã tôn vinh Thiên Chúa trước máng cỏ,” nhưng ngài nói “không điều nào trong số này có thể xuyên thủng hàng rào phòng thủ kiên cố của cung điện hoàng gia, ngoại trừ như một tiếng vọng méo mó của một mối đe dọa cần phải bị dập tắt bằng bạo lực mù quáng.”

Trong bối cảnh đó, Đức Giáo Hoàng nói rằng Thánh Gia cho thấy “câu trả lời duy nhất có thể về ơn cứu độ,” đó là, “Thiên Chúa, Đấng hoàn toàn vô điều kiện, hiến dâng chính mình cho con người không chút dè dặt và không chút giả tạo.” Đức Giáo Hoàng Lêô đã chỉ ra sự vâng phục của Thánh Giuse trong việc bảo vệ Đức Mẹ và Chúa Giêsu, nói rằng “hành động của Thánh Giuse được thể hiện trọn vẹn ý nghĩa cứu chuộc của nó”. Ngài nói thêm: “Tại Ai Cập, ngọn lửa tình yêu gia đình, mà với nó Chúa đã trao phó sự hiện diện của Người trên thế giới, đang lớn mạnh và phát triển để soi sáng cho toàn thế giới”.

Nói về các gia đình ngày nay, Đức Giáo Hoàng cảnh báo rằng “thế giới luôn có những ‘Hêrôđê’ của riêng mình, những huyền thoại về thành công bằng mọi giá, về quyền lực vô lương tâm, về hạnh phúc trống rỗng và hời hợt” và nói rằng các xã hội thường “phải trả giá bằng sự cô đơn, tuyệt vọng, chia rẽ và xung đột”.

“Chúng ta đừng để những ảo ảnh này bóp nghẹt ngọn lửa tình yêu trong các gia đình Kitô giáo”, ngài nói.

Thay vào đó, Đức Giáo Hoàng Lêô kêu gọi các gia đình vun đắp “cầu nguyện, thường xuyên lãnh nhận các bí tích, đặc biệt là xưng tội và rước lễ, tình cảm lành mạnh, đối thoại chân thành, lòng chung thủy, và sự cụ thể giản dị và đẹp đẽ của những lời nói và cử chỉ hàng ngày”. Ngài nói rằng cuộc sống gia đình như vậy có thể biến mái ấm gia đình thành “ngọn đèn hy vọng cho những nơi chúng ta sinh sống; một trường học của tình yêu và một công cụ cứu rỗi trong tay Chúa”.

Sau kinh Truyền Tin, Đức Giáo Hoàng đã chào đón những người hành hương từ nhiều giáo xứ và nhóm người Ý. Ngài cũng nhắc lại lời kêu gọi hòa bình, yêu cầu người Công Giáo hãy nhớ đến những người đang đau khổ vì xung đột.

“Trong ánh sáng của Lễ Giáng Sinh, chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình”, ngài nói. “Hôm nay, đặc biệt, chúng ta hãy cầu nguyện cho các gia đình đang đau khổ vì chiến tranh, nhất là trẻ em, người già và những người dễ bị tổn thương nhất”.

3. Tiến sĩ George Weigel: Hội đồng Giám mục Đức, Bên kia bờ vực thẳm

Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề “The German Bishops’ Conference, Over the Cliff”, nghĩa là “Hội đồng Giám mục Đức, Bên kia bờ vực thẳm”.

Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Kim Thúy

Khi được xuất bản lần đầu vào năm 1993, thông điệp về cải cách thần học luân lý Công Giáo của Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, Veritatis Splendor hay Chân lý huy hoàng, đã giáng một đòn mạnh vào lòng kiêu hãnh của nhiều nhà thần học người Đức, những người từ lâu đã tự cho mình là những người tiên phong trong đời sống trí thức Công Giáo.

Thật vậy, chỉ trong vòng một năm sau khi thông điệp được công bố, một cuốn sách gồm toàn bộ các bài luận phê phán cách giải thích mang đậm tính nhân văn của Gioan Phaolô II về giáo lý Công Giáo trên con đường dẫn đến hạnh phúc và sự viên mãn đã được xuất bản ở Đức—bởi vì, như người biên tập giải thích, Đức có nghĩa vụ đặc biệt phải giám sát lĩnh vực thần học của Giáo hội. Ai đã bổ nhiệm các nhà thần học người Đức vào vai trò giám sát này thì không được nêu rõ. Và cả ý tưởng dường như là nền tảng cho phần lớn sự phản kháng của giới trí thức Công Giáo Đức đối với Gioan Phaolô II cũng vậy: các nhà thần học người Đức chắc chắn phải thông minh hơn người Ba Lan.

Tất nhiên, sự phản kháng của người Đức đối với giáo huấn của Đức Giáo Hoàng đã có từ trước thời Giáo hoàng Gioan Phaolô II; thật khó để tìm được một nhà thần học (hoặc giám mục) nổi tiếng người Đức nào bảo vệ Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục sau khi ngài ban hành thông điệp Humanae Vitae năm 1968 về các phương tiện thích hợp về mặt đạo đức để điều hòa khả năng sinh sản. Nhưng nhiều điều đã thay đổi kể từ đó, và trọng tâm của chủ nghĩa xét lại Công Giáo tiến bộ trong thần học luân lý đã chuyển từ việc tránh thai sang đồng tính luyến ái. Và giờ đây, sự phản kháng của người Đức đối với những chân lý được giảng dạy trong Humanae Vitae và Veritatis Splendor đã lan rộng thành điều dường như là sự chấp nhận các tuyên bố của ý thức hệ giới tính và phong trào “chuyển giới” của hầu hết các giám mục trong nước.

Ngày 30 tháng 10, ban thư ký Hội đồng Giám mục Đức thông báo trên trang web của Hội Đồng về việc xuất bản một văn bản của Ủy ban Trường học và Giáo dục của các giám mục, có tựa đề “Được Tạo dựng, Được Cứu chuộc và Được Yêu thương: Sự hiện diện và công nhận sự đa dạng của bản dạng giới tính trong trường học”. Và bằng từ “đa dạng”, văn bản này không có nghĩa là sự đa dạng trong Sáng thế ký 1:27 (“...Ngài tạo dựng họ có nam và nữ”); tiêu đề đề cập đến danh mục “bản dạng” ngày càng mở rộng được các nhà tư tưởng cầu vồng và các nhà hoạt động LGBTQ+ quảng bá.

Theo trang domradio.de có trụ sở tại Cologne đưa tin, văn bản này kêu gọi các giáo viên “góp phần nâng cao nhận thức về những người có bản dạng giới tính đa dạng bằng cách sử dụng ngôn ngữ phản ánh sự đa dạng đó. Giáo viên… nên tạo ra một môi trường lớp học mà ở đó trẻ em và thanh thiếu niên cảm thấy được nhìn nhận và được coi trọng khi các em khám phá xu hướng tình dục và bản dạng giới của mình.”

Và rồi chuyến tàu tốc hành “Thức tỉnh Đức” lao xuống vực thẳm, rơi vào sự bội giáo:

Bài báo kêu gọi các giáo viên giáo dục tôn giáo trình bày đạo đức tình dục của Giáo Hội Công Giáo một cách khác biệt và đề cập đến những điểm gây tranh cãi trong Giáo hội và thần học trong các bài học của họ để học sinh có thể tự hình thành phán đoán có lý của riêng mình.

Vì vậy: Không có sự khẳng định nào về nhân học Kinh Thánh. Không có tuyên bố nào cho rằng Giáo hội có thẩm quyền giảng dạy một đạo đức tình dục đã nuôi dưỡng sự thịnh vượng và thánh thiện của con người trong hai thiên niên kỷ. Không có lời kêu gọi hoán cải. Tự mình phân định đạo đức. Không thừa nhận rằng các nghiên cứu thực nghiệm chứng minh rằng “chuyển giới” hay “xác định lại bản sắc giới tính” không dẫn đến những kết quả tích cực, lâu dài về sức khỏe tâm thần. Không có gợi ý nào cho rằng những người trẻ tuổi đang trải qua chứng rối loạn nhận dạng giới tính và những nhầm lẫn khác về giới tính của họ nên tìm kiếm lời khuyên từ một nhà giáo dục tôn giáo, linh mục hoặc tu sĩ tận hiến, những người tin rằng những gì Giáo Hội Công Giáo dạy về đời sống đạo đức là đúng và sống hạnh phúc với chân lý đó.

Lời kêu gọi chống lại nạn bắt nạt trong tài liệu này rất đáng hoan nghênh và, trong bối cảnh những cuộc “đàm thoại” tàn nhẫn trên mạng xã hội và các trang web độc hại, càng trở nên cấp thiết. Và ai có thể phủ nhận rằng trường học nên là nơi mà những nỗi đau và khủng hoảng trong quá trình trưởng thành không bị trầm trọng thêm bởi “sự phân biệt đối xử và hạ thấp nhân phẩm”? Nhưng đối xử với người khác bằng sự tôn trọng là một nghĩa vụ cơ bản của lòng bác ái Kitô giáo (chưa kể đến lòng nhân ái) đã được biết đến từ hàng ngàn năm nay. Đó không phải là điều mà ý thức hệ giới tính, các nhà hoạt động vì quyền lợi người đồng tính và những người ủng hộ người chuyển giới đã dạy chúng ta trong thế kỷ XXI.

Thật là một bi kịch khi sự bỏ bê tính đúng đắn về thần học và trách nhiệm mục vụ này lại trùng hợp với kỷ niệm 60 năm kết thúc Công đồng Vatican II, trong đó các giám mục và nhà thần học người Đức (bao gồm cả vị Giáo hoàng tương lai Bênêđíctô XVI) đã đóng vai trò quan trọng. Công đồng Vatican II đã đúng đắn khi tái cân bằng sự tự nhận thức của Giáo hội bằng cách khẳng định rằng các giám mục là những người thầy, người cai quản và người thánh hóa thực sự trong các giáo xứ địa phương của họ, chứ không chỉ đơn thuần là những người quản lý chi nhánh của Giáo Hội Công Giáo.

Thật là kỳ lạ khi một ủy ban giám mục lại ban hành văn bản kêu gọi một đường lối “khác biệt” đối với giáo lý Công Giáo—nghĩa là, một đường lối giáo dục trong đó các chân lý đã được xác lập của đức tin Công Giáo được coi là một lựa chọn trong số nhiều khả năng. Đó là sự phản bội Công đồng Vatican II. Và nó sẽ dẫn đến sự gia tăng đau khổ của con người, thay vì chữa lành những tâm hồn bất an thông qua ân sủng luôn sẵn có của Chúa và sự chăm sóc mục vụ đầy lòng thương xót.

Tình hình thảm khốc ở Đức không thể mãi mãi bị Rôma bỏ qua.


Source:First Things

4. Đức Giáo Hoàng Lêô XIV gửi 100.000 phần súp ăn liền Nam Hàn đến Ukraine.

Theo hãng tin Vatican News, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã gửi ba xe tải chở hơn 100.000 phần súp ăn liền đến Ukraine. Viện trợ nhân đạo này được chuyển đến các khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi các hoạt động chiến sự.

Đức Hồng Y Konrad Krajewski, người phụ trách việc bố thí của Tòa Thánh, giải thích rằng trước lễ Giáng Sinh, Đức Giáo Hoàng “muốn nghĩ đến những gia đình, giống như Thánh Gia, đang trải qua con đường đau khổ lưu vong để tìm kiếm nơi nương náu”. Đức Giáo Hoàng đã gửi hỗ trợ tài chính “cho những người đang đau khổ ở nhiều quốc gia khác nhau”, trong đó có Ukraine.

Ba xe tải chở đầy súp ăn liền với nhiều hương vị khác nhau đã đến Vatican trước lễ Giáng Sinh. Giáo hoàng Lêô XIV đã nhận được sự viện trợ này từ nhà sản xuất Samyang Foods của Nam Hàn, đơn vị đã hỗ trợ các sáng kiến nhân đạo của Tòa Thánh lần thứ hai, theo Vatican News.

Viện trợ sau đó đã được gửi đến Ukraine, đến những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi các hoạt động chiến sự, “nơi không có điện, nước hoặc hệ thống sưởi”. Hồng Y Krajewski lưu ý rằng viện trợ như vậy đặc biệt có giá trị trong bối cảnh cơ sở hạ tầng dân sự bị hư hại do pháo kích: chỉ cần một ít nước nóng cũng đủ để nấu một bát súp bổ dưỡng.

Tờ Vatican News viết: “Đức Giáo Hoàng không chỉ cầu nguyện cho hòa bình mà còn muốn hiện diện theo cách này bên cạnh những gia đình đang đau khổ”.

Vị Chánh Văn phòng Bộ Phục vụ Bác ái nhấn mạnh rằng: “Thiên Chúa, được sinh ra trong một gia đình như vậy, luôn muốn ở bên cạnh những người gặp nguy hiểm, những người đau khổ, những người chạy trốn, những người trải nghiệm sự từ chối và bỏ rơi.”

[Europe Maidan: Pope Leo XIV sends 100,000 portions of Korean instant soup to Ukraine]